Cố Nhân

Mộng về gõ cửa vườn hoa cũ

Chập chờn Hồ Điệp hóa Trang Chu

Hình xưa sương khói mờ sương khói

Bóng cũ tiếng thu gọi tiếng thu.

 

Thoáng hiện ai về trong đáy cốc?

Mười năm chợt tỉnh lại thèm say.

Vẫn biết đi rồi không trở lại

Một mùa hoa khế rụng mây bay.

 

Tạo Ân