Thời gian cũng cách đây ba, bốn chục năm rồi, chúng tôi đang mắc kẹt trong tù, hay có mấy thành phần cũng đã rải rác về thành phố rồi.
Xem ra tôi là một trong số người về sớm nhưng không phải để ở lại thành phố, mà tiếp tục đi xây dựng nông trường.
Vì trong lý lịch tôi sanh quán ở tận cực bắc VN, rồi lại làm việc ở miền trung, chạy vô nam mà không có tên trong sổ gia đình ở Saigon trước 30-4-1975 ấy.
Tôi nhớ lúc ra công an quận Phú Nhuận để xin tạm trú nơi nhà bà chị tôi trong cư xá Kiến Thiết, gần khu nhà thờ Ba Chuông. Tên công an cứ lý luận kiểu “bình dân học vụ” rằng :
“…Người ta sinh ra ai cũng phải có cha, có mẹ, có đất để chôn rau, cắt rốn, chị ở trên trời rớt xuống à ? Bây giờ trong lý lịch chị, chị đẻ ra ở SA BA ( trời ơi, người ta sanh ở Chapa, sau này họ gọi Sa Pa, mà hắn ta kêu là Sa Ba ) thì chị phải về nơi đó mà ở…”
Tôi nghĩ nếu cứ cãi vã với tên này, thì tới năm sau, chưa chắc đã xong chuyện tạm trú. Tôi đi nông trường cho rồi.
Dù ở nông trường đường đường chính chính, hay có khi về thành phố, những sĩ quan VNCH đã đi tù cải tạo về, thủa đó … mơ mộng chuyện ra đi, rời khỏi đất nước khó khăn mọi bề, ngõ hầu để xây dựng lại tương lai…cũng khá đông.
Chúng tôi gặp nhau tình cờ, có khi phải cố gắng đi tìm nhau để trao đổi những tin tức cần thiết vv… Nhưng trong thâm tâm và ngoài cửa miệng, lúc nào hình ảnh lá cờ vàng cũng thiết tha yêu mến, danh xưng sắc vàng trở thành biểu tượng chung…khiến đôi lúc chữ ” vàng “được xem như hình ảnh, khuôn thước gởi gấm, cân đo lòng dạ thủy chung của những người một thời đứng dưới cờ vàng ba sọc đỏ VNCH.
Chữ “vàng” là từ ý nghĩa mầu cờ vàng xưa…
Rồi hai tiếng ” Vàng xưa ” nhanh chóng đi vào nỗi nhớ nhung của những người thuộc chế độ cũ, VNCH.
Chữ “vàng” được xử dụng nhiều nhất trong thơ ca, từ cổ điển đến thơ văn mới. Thí dụ :
Khói vẫn tương tư vàng khí phách
Sương còn khắc khoải bạc sông hồ… ( CMN )
Phấn vàng như nhũ tươi lòng thép
Ta bảo hoàng kim vẫn đợi chờ… ( CMN )
Vàng chưa đậu lá ngô đồng
Nửa năm già đã mênh mông hồn sầu ( CMN )
Thì lâu lâu cũng gặp một người đồng chí hướng, và phải hết sức thận trọng mới biết được vàng thau lẫn lộn thủa cộng sản chiếm cứ miền nam Việt Nam
sau 30 – 4 – 1975.
Một ngày tại hội thơ Thạch Động của nhà thơ Vĩnh Mạnh Thường Quân, vốn có thời ông Vĩnh Mạnh làm trưởng phòng Văn nghệ Đài truyền hình Saigon trước cuộc đổi đời 1975, chúng tôi được hạnh ngộ một tay thơ Đường mới tinh trong danh sách những người quen thuộc Đường luật,là nhà thơ Hà Nguyễn Nguyễn, hỏi đào lý bốn phương, mới hay nhà thơ đó vốn là một đại uý không quân VNCH vừa từ trại tù cải tạo về .
Đại uý không quân nêu trên thích tham cứu đông y. Do đó ông còn được dịp hiện diện trong đại hội Y Võ Dưỡng Sinh do bác sĩ Trương Thìn, nguyên Y Sĩ Trung Uý VNCH, người chủ trương thuyết Thuỷ Hoả Đông Y được lưu giữ làm Viện trưởng Viện Y Dược Học Dân Tộc, đã tổ chức cuộc hội thảo vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước , ở thành Hồ . Thành Hồ là cái tên lạm đặt cho Saigon, mà không ai ưa từ thủa bắt đầu thay tên đổi họ Đô thành Saigon Chợ Lớn của miền Nam cho tới nay.
Hà Nguyễn Nguyễn được giới thiệu như một lương y trong nhóm võ Bạch Hạc .
Tôi bèn cao hứng viết bài thăm hỏi nhà thơ đại uý Không Quân VNCH Hà Nguyễn Nguyễn như sau :
GỞI BẠN ĐÔNG Y
Nghe anh giờ đã thạo đông y
Bệnh cũ lâu nay chữa thuốc gì
Tai điếc mỗi lần nghe gió thổi
Mắt mờ từng lúc ngó mây đi
Thân hàn cứ thích hoài sinh địa
Bụng ấm còn ưa mãi quế chi
Đạo cốt tiên phong mà lãng trí
Kê đơn thiếu hẳn vị hoàng kỳ …
( Cao Mỵ Nhân )
Thưa quý vị, bệnh cũ của một phi công là nghe gió tới điếc tai, nhìn mây mờ cả mắt. Hai câu năm, sáu nói việc dùng sai các vị thuốc, câu bảy khẳng định vị lương y vô cùng lãng trí, hoá cho nên câu tám kết, ông kê đơn thiếu hằn vị “hoàng kỳ” .
“Hoàng kỳ” là tên một vị thuốc đông y, mà còn là “cờ vàng” của VNCH .
Thủa đó, sau 1975, ở cuối đường Lê văn Duyệt kéo dài từ ngã tư Bảy Hiền, bên tay trái, nếu đi từ ngã tư Bảy Hiền về trung tâm Saigon, có tiệm thuốc Bắc lớn với tên hiệu là Hoàng Kỳ chữ đỏ trên nền bảng trắng toát.
Hẳn chủ nhân ” Hoàng Kỳ Đường ” phải có tâm huyết với chế độ VNCH lắm, mới dám để một bảng hiệu quyết liệt chống đối bạo quyền cộng sản như vậy …
CAO MỴ NHÂN
