HẠ TÀN

Hạ muộn quay đầu bóng tịch liêu,
Trường Sơn mây xám rủ ngang chiều.
Thời gian hút bóng ngàn dâu bể,
Một dải hoàng hôn khói cô liêu.

Kẻ đến người đi mộng hão huyền,
Trăm năm cát bụi mịt mù bay.
Tóc xanh thoắt chốc mờ sương tuyết,
Một chén trà vơi ngắm tháng ngày.

Ve khản ngàn phương ngân tiếng sầu,
Người về bến cũ biết đi đâu?
Trần gian một cuộc cờ hư ảo,
Thả cánh chim ngàn vượt bể sâu.

Chuông vọng bên rìa cõi hư không,
Ngoảnh lại ngàn năm một chữ Đồng.
Bước nhẹ qua vùng sinh tử hải,
Hạ tàn, thu chớm, dạ hư không.

Tâm An