Khúc Chiều Muộn

Khói mỏng sà buông, sương chìm đáy mắt

Vạt áo mưu sinh trĩu nặng vai gầy

Mưa nắng giao mùa nhặt gom được mất

Góc khuất âm thầm, ai khóc chiều nay?

Thuyền chở đầy khoang một trời hoài niệm

Cứ thả trôi theo dòng chảy hư hao

Ta say, ta tỉnh, giữa mùa nắng muộn

Đánh cược xuân thì với những phong ba.

Anh đi trọn lối đơn côi đã chọn

Giữ chút nguyên sơ thuở mới vào đời

Cũng có đôi lần thèm người đưa đón

Chênh chao lòng mình, lá rụng, mưa rơi…

Sóng lỡ đau thương gối đầu bến mắt

Sóng muộn ngập ngừng, lửng thửng hoàng hôn

Đời cuốn ta đi qua bao ngả hẹp

Khúc nhạc xưa buồn, khuất nẻo xa xăm.

Thế rồi mưa đổ, dâng tràn lộc mới

Rừng biêng biếc xanh, thay áo non tơ

Em chợt đến bên nửa đời mệt mỏi

Nắng quái muộn màng… bỗng hóa ngây thơ.

 

Tâm An