Chạm lối xưa giữa ngày nắng đổ,
Bước chân êm như sợ động thời gian.
Về nơi ấy, mái trường xưa thương mến,
Gửi lòng mình vào tháng rộng năm sâu…
Có ai ngờ ta vẫn gọi nhau “bạn”,
Dù đời qua trăm nẻo gió, ngàn mưa.
Vẫn ánh mắt ngỡ như vừa tan lớp,
Vẫn tiếng cười lay động cả trời xưa.
Gió trên tóc, gió ru vào kỷ niệm,
Mái đầu xanh giờ đã ánh pha sương.
Có đôi mắt rưng rưng khi nhớ lại,
Một ngả đường giờ chẳng thể cùng thương.
Ngồi bên nhau, chẳng còn ai trẻ nữa,
Nhưng tim mình còn ấm tuổi mười lăm.
Nét mực cũ vẫn chưa hề phai nhạt,
Câu thơ đầu vẫn cháy giữa trăm năm.
Thầy lặng lẽ nhìn trò xưa đông đủ,
Mắt Người cười như dắt lại mùa thi.
Con vẫn nhỏ dù con nay tóc bạc,
Cúi đầu nghe hơi ấm một tiếng “ừ”.
Còn nhớ chăng ngày chia tay năm ấy?
Ai vụng về giấu nước mắt sau cây…
Phượng vẫn đỏ như lần đầu biết nhớ,
Mà bàn tay chẳng giữ nổi nhau dài.
Bạn có nhớ con đường xưa lá đổ,
Bụi phấn bay theo gió cuốn xa xôi?
Giờ trở lại, tim như chừng thổn thức,
Từng bước chân nghe kỷ niệm gọi mời.
Dăm ba đứa đã hóa ngàn mây trắng,
Tên người xưa ta khẽ gọi trong lòng…
Một nén nhang, một nhành hoa lặng lẽ,
Gửi yêu thương về phía chẳng còn trông.
Bốn mươi năm – một vòng tay thắt chặt,
Gom nỗi vui, gom cả giấc mơ xưa.
Mai dẫu bước mỗi người thêm một ngả,
Tình bạn này xin giữ mãi như thưa.
Bạn là ai trong bức tranh năm cũ?
Tôi là tôi – đứa học trò hôm nào…
Chúng ta đó – qua bao mùa giông bão,
Vẫn quay về – chung một giấc chiêm bao.
Tâm An
