ĐỀ TỰA
Có một kiểu tình yêu không nằm ở việc ở bên nhau, mà nằm ở cách họ mang theo bóng hình nhau đi qua hai nửa cuộc đời chơi vơi…
BẢN XƯỚNG: NỬA ĐỜI CHƠI VƠI
(Lời người ở lại)
Biển xanh cuộn khúc sầu giăng,
Sóng va vách ngực, đêm nằm thở than.
Chiều buông, cát đổ hoang tàn,
Dấu chân ai để hoàng hôn tím bầm.
Thuyền rời bến cũ lặng câm,
Sông dài một dải, âm thầm mù khơi.
Người đi khuất nẻo chân trời,
Để hồn ở lại nửa đời chơi vơi.
Nghe trong gió buốt thấu ngàn,
Ngỡ hơi thở ấm, ngỡ làn môi quen.
Trùng khơi gào sóng gọi tên,
Lời thề chưa kịp hóa miền hư không.
Trăng nghiêng một vệt môi hồng,
Tan vào đáy nước, thấm lòng nhói đau.
Bờ hoang đứng lặng từ lâu,
Nghe mình hóa sóng bạc đầu thời gian.
Biển xanh vô cảm người qua,
Lời không kẻ giữ, ai chờ đợi ai.
Ta mang một kiếp u hoài,
Đi qua thiên lý, vẫn dài bên em.
LỜI BẠT
Người ta bạc đầu vì tuổi tác, còn kẻ tương tư bạc đầu vì thời gian đợi chờ mỏi mòn trên bờ hoang vắng. Thuyền đã rời bến lặng câm, sông dài một dải âm thầm mù khơi. Đôi khi, đi suốt cuộc đời này không phải để lãng quên, mà là để học cách sống chung với một quá khứ u hoài mang tên “Em”.
BẢN HỌA: PHƯƠNG TRỜI CÁCH BIỆT
(Lời người phương xa đáp lại)
Phương xa mây cuốn sầu giăng,
Đêm nghe tiếng biển, lòng hằng thở than.
Nơi đây phố thị hoa tàn,
Nhìn về bến cũ hoàng hôn tím bầm.
Thuyền đi mang tiếng lặng câm,
Bỏ bờ hoang vắng, âm thầm trùng khơi.
Nửa đời anh đứng chơi vơi,
Nửa đời em cũng góc trời ngẩn ngơ.
Gió phương này buốt ngàn thơ,
Tìm đâu hơi ấm một giờ bên quen?
Trùng khơi sóng vỗ gọi tên,
Tình xa chưa hóa vào miền hư không.
Nơi này trăng nhạt môi hồng,
Soi vào ký ức chạnh lòng nhói đau.
Cố hương anh đứng từ lâu,
Viễn xứ em bạc mái đầu thời gian.
Trách chi biển rộng miên man,
Lời thề không giữ, cung đàn đứt dây.
Kiếp này lỡ hẹn từ đây,
Phương trời cách biệt, tình đầy bên anh.
LỜI BẠT ĐỐI
Anh bạc đầu vì thời gian đợi chờ nơi bờ hoang vắng, em cũng bạc lòng vì khoảng cách vạn dặm chốn xa xăm. Thuyền rời bến là một lần cắt chia, nhưng dòng sông ký ức chưa một ngày ngừng chảy. Chúng ta không chọn lãng quên, mà chọn mang theo bóng hình nhau đi qua hai nửa cuộc đời chơi vơi…
VĨ THANH
Có những cuộc chia ly dài hơn một kiếp người, và có những nỗi nhớ rộng hơn cả đại dương. Họ không đi tìm nhau để vá víu lại những mảnh vỡ của lời thề cũ, mà chọn mang theo bóng hình nhau như một phần ký ức đã hóa thành máu thịt. Biển ngoài kia cứ vỗ ngàn năm vô cảm, còn tình yêu của họ đã hóa thành sóng bạc đầu, đi qua mọi bờ cõi thiên lý của thời gian.
TÂM AN
