Số Lần Xem 10
Bến cũ đìu hiu bóng nguyệt tà,
Nhìn theo vận nước dải sơn hà.
Thuyền ra cửa biển nghìn trùng sóng,
Mắt đắm hoàng hôn, lệ xót xa.
Cựu giang cuồn cuộn dòng lưu lạc,
Chinh chiến sầu dâng khắp dặm dài.
Người đi bỏ bến, từ ly biệt,
Cố quốc u buồn giữa khói mây.
Từng thác từng trầm, từng oán hận,
Thăng trầm dâu bể một đời hoa.
Gió lộng ngàn phương, buồm dứt áo,
Tâm can một thuở chẳng phôi pha.
Gửi gắm ngàn đời nơi hậu thế,
Mong cho bờ cõi hết điêu linh.
Gột sạch đau thương ngời vận mới,
Giữ mãi non sông khí vạn đời.
Bến lặng kiêu hùng gan tuế nguyệt,
Mong ngày bờ bến rạng sắc hoa.
Thuyền đi không hẹn ngày tao ngộ,
Giang sơn thái bình, khúc khải ca.
Tâm An
