Rừng chiều hiu hắt phủ hoang mang,
Lối mòn sương khói nhuốm rêu vàng.
Cây già trút lá, cành trơ trọi,
Chim mỏi ngừng bay, bạt gió ngàn.
Quốc quốc kêu thương lời ai oán,
Gió giăng mây xám phủ sơn hà.
Thuyền neo bến cạn không người lái,
Biết hướng về đâu, dải đất già?
Đêm tối ngỡ như dài vô tận,
Trùng trùng vách đá chặn đường qua.
Ngoảnh lại ngàn xưa dòng lệ ứa,
Sơn hà nghìn dặm bóng chiều sa.
Lối mòn sương khói nhuốm rêu vàng.
Cây già trút lá, cành trơ trọi,
Chim mỏi ngừng bay, bạt gió ngàn.
Quốc quốc kêu thương lời ai oán,
Gió giăng mây xám phủ sơn hà.
Thuyền neo bến cạn không người lái,
Biết hướng về đâu, dải đất già?
Đêm tối ngỡ như dài vô tận,
Trùng trùng vách đá chặn đường qua.
Ngoảnh lại ngàn xưa dòng lệ ứa,
Sơn hà nghìn dặm bóng chiều sa.
Tâm An
