MÙA ĐÔNG – MÙA NGỦ VÙI

MÙA ĐÔNG – MÙA NGỦ VÙI

Mùa đông, xét cho cùng, không chỉ là một hiện tượng khí hậu, mà là một trạng thái của tồn tại. Nó không hiện diện bằng sự bùng nổ hay phô diễn, mà bằng việc rút lui: rút ánh sáng, rút âm thanh, rút cả nhịp độ của đời sống. Khi mùa đông bước tới, thế giới dường như đồng thuận bước vào một pha lắng sâu, nơi mọi vận động được đặt lại dưới ngưỡng tối thiểu cần thiết để tồn tại.

Trong chu trình tự nhiên, mùa đông là mùa của ngủ vùi — một khái niệm vừa sinh học vừa mang tính biểu tượng. Ngủ vùi không phải là sự chết, càng không phải là sự đình chỉ vô nghĩa, mà là một chiến lược của sự sống. Cây cối thu nhựa về rễ, động vật giảm tiêu hao năng lượng, đất đai khép chặt bề mặt để bảo toàn những gì tinh yếu nhất. Toàn bộ hệ sinh thái bước vào một hình thái khổ hạnh, nơi sự tiết giảm trở thành điều kiện để tiếp tục.

Con người, với tất cả những phức tạp của ý thức và văn hóa, cũng không nằm ngoài quy luật ấy. Mùa đông, dù ở vùng khí hậu khắc nghiệt hay chỉ là cái lạnh vừa đủ của những miền ôn hòa, đều có khả năng tác động đến đời sống nội tâm. Những hoạt động hướng ngoại giảm dần; các mối quan hệ được sàng lọc lại trong im lặng; và cá nhân, trong sự cô tịch tương đối, buộc phải quay về đối diện với chính mình. Ở đó, không còn nhiều không gian cho sự phô trương, bởi mùa đông không dung nạp những hình thức thừa thãi.

Ngủ vùi, vì thế, trở thành một ẩn dụ sâu sắc cho những giai đoạn lặng thầm của đời người. Có những thời khắc, cá nhân không còn đủ năng lực để tiếp tục tăng trưởng theo chiều rộng: không thể mở rộng quan hệ, không thể gia tăng thành tựu, không thể đẩy xa hơn những tham vọng đã cũ. Nhưng thay vì xem đó là thất bại, mùa đông gợi ý một cách tồn tại khác: tăng trưởng theo chiều sâu. Đó là lúc con người gom nhặt trải nghiệm, lắng đọng ký ức, chắt lọc ý nghĩa, và đặt lại những nền móng tinh thần đã bị xói mòn trong những mùa chuyển động gấp gáp.

Về mặt triết học, mùa đông có thể được hiểu như một thời khắc của đình chỉ hữu ích — một dạng tạm ngưng không nhằm triệt tiêu, mà nhằm chuẩn bị. Sự đình chỉ này cho phép con người thoát khỏi áp lực phải liên tục sinh sản giá trị, liên tục chứng minh sự hiện diện của mình trong thế giới. Trong cái lạnh, con người được trao một đặc ân hiếm hoi: quyền được chưa cần phải trở thành điều gì đó mới mẻ.

Văn chương và tư tưởng nhân loại từ lâu đã nhận ra chiều kích này của mùa đông. Từ những miền tuyết trắng trong văn học Bắc Âu, đến mùa đông khắc khổ của các nền văn minh nông nghiệp Á Đông, cái lạnh luôn gắn liền với suy tư, với tu tập, với sự quay vào nội giới. Không phải ngẫu nhiên mà nhiều truyền thống tinh thần coi tĩnh lặng là tiền đề của minh triết, và khổ hạnh là con đường thanh lọc nhận thức. Mùa đông, trong ý nghĩa ấy, là một thiền thất rộng lớn của tự nhiên, nơi con người được mời gọi sống chậm lại để hiểu sâu hơn.

Tuy nhiên, ngủ vùi không đồng nghĩa với trống rỗng. Trái lại, đó là trạng thái đầy ắp những chuyển động vi mô. Dưới lớp đất lạnh, những hạt mầm âm thầm biến đổi; trong thân cây tưởng như bất động, nhựa sống vẫn lưu thông ở mức tối thiểu; trong nội tâm con người, những câu hỏi chưa lời đáp tiếp tục làm việc. Mùa đông dạy ta rằng sự sống không chỉ tồn tại trong những gì có thể nhìn thấy, mà còn trong những gì đang kiên nhẫn chờ thời.

Chính vì thế, mùa đông mang một phẩm chất đạo đức kín đáo: nó hợp thức hóa sự mệt mỏi, cho phép yếu đuối được hiện diện mà không cần biện minh. Trong một thế giới đề cao tốc độ, hiệu suất và biểu hiện không ngừng, mùa đông là lời phản biện thầm lặng. Nó nhắc nhở rằng có những giai đoạn, điều khôn ngoan nhất không phải là tiến lên, mà là giữ cho mình không bị tan rã.

Và rồi, như mọi chu trình bền vững, mùa đông không phải là điểm kết. Ngủ vùi không phải là đích đến, mà là một đoạn lặng cần thiết trong bản giao hưởng của sự sống. Khi nhiệt độ đủ ấm, khi ánh sáng trở lại, khi điều kiện hội tụ, sự thức dậy sẽ diễn ra một cách tự nhiên — không vội vàng, không phô trương, nhưng chắc chắn.

Mùa đông, vì thế, không phải là mùa của mất mát, mà là mùa của gìn giữ. Ngủ vùi không phải là dấu hiệu của suy tàn, mà là biểu hiện cao nhất của bản năng sinh tồn có trí tuệ. Ai hiểu được mùa đông, người ấy sẽ không hoảng sợ trước những giai đoạn chậm chạp của đời mình. Bởi họ biết: có những sự sống chỉ có thể bắt đầu lại sau khi đã biết ngủ yên trong giá lạnh.

TÂM AN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *