MỘT DÂN TỘC BỊ THÔI MIÊN BỞI THỂ CHẾ
Có một dân tộc, nơi mà ánh sáng không phải biến mất, mà bị bóp méo tinh vi. Người ta đi trên đường phố rợp bóng cờ, nghe những lời…
Tiếp Tục...Có một dân tộc, nơi mà ánh sáng không phải biến mất, mà bị bóp méo tinh vi. Người ta đi trên đường phố rợp bóng cờ, nghe những lời…
Tiếp Tục...Khà – Giữa Say và Tỉnh Có những chiều, thế giới bỗng trở nên lặng lẽ. Chén rượu trên tay, ta soi thấy cả chính mình – vừa thật, vừa…
Tiếp Tục...THU & MỘT GÓC NHÌN KHÁC Mùa thu — người ta thường nói đó là mùa của bình yên, của những sớm gió nhẹ, nắng vàng và lá rơi như…
Tiếp Tục...DÂN TỘC TÍNH BỊ BẺ CONG – LẠC LỐI Có những thời khắc, ta bỗng thấy mình xa lạ với chính quê hương. Xa lạ trong cách người ta nói…
Tiếp Tục...Nước vốn dĩ mang một bản chất trong lành: nó chảy xuống chỗ thấp, tìm nơi lắng đọng. Quy luật tự nhiên ấy tưởng như bất biến. Nhưng khi con…
Tiếp Tục...