Số Lần Xem 6
Mưa rào gõ nhịp ban mai,
Gột đi nắng gắt, đêm dài lo âu.
Hạ về xanh mướt hàng dâu,
Lòng người dịu lại, niềm đau hóa mềm.
Nghe mưa tí tách bên thềm,
Thả trôi mấy nốt ưu phiền thế gian.
Đời người tan hợp, hợp tan,
Qua bao dốc khuyết mới thôi gập ghềnh.
Mưa tan, bão cũng lặng thinh,
Cỏ cây tắm mát, xanh trời dịu êm.
Nước trôi lặng gót bên hiên,
Trời trong, nắng mới nghiêng niềm an yên.
Tâm An
