Chờ Thu

Vàng thưa lốm đốm điểm rừng phong

Mỏi vó bâng khuâng gót ngựa hồng

Lãng đãng mây bồng hờ hững đợi

Im lìm núi sững mỏi mòn trông

Lá rơi về cội thôi hoài vọng,

Trăng rụng cuối ghềnh đoạn ước mong

Xa quá!  Hồn thu quên lối cũ

Cố nhân bóng chiếc có đau lòng?

 

Tạo Ân