Người đi cởi áo phong trần
Còn đâu gió bụi mà gần được nhau?
Em về trên đó làm sao
Đêm đen dịu vợi sao nào là em?
Người đi giấc ngủ im lìm
Đơn côi trăng lạnh hiên thềm mắt cay
Thiên thu cách trở u hoài
Gọi người một cõi đêm ngày âm dương
Người đi quạnh quẽ phố phường
Phù vân hư thực thực dường chiêm bao
Ngổn ngang bao nỗi dạt dào
Ngậm ngùi đất lạnh trời cao bàng hoàng
Người đi trăng nước lỡ làng
Gió mưa nức nở bẽ bàng thở than
Chim kêu lạc cánh trên ngàn
Mộng hoa viễn xứ bên nàng còn đâu?
Người đi lặng lẽ sông sâu
Giã từ phiền não dãi dầu trần ai
Đâu ngờ một buổi xuân mai
Giọt xuân thút thít sương bay mù trời
Người đi chiếc lá cây rời
Nằm trên phiến đá không lời vô âm
Tỉnh mê mơ tưởng hay lầm
Thôi rồi một kiếp đời tằm nhả tơ
Người đi ngọn gió phất phơ
Đường xa lặng lẽ bơ vơ chợ chiều
Cây hai hàng dãy tiêu điều
Màu tang tóc nặng nề nhiều trăm năm
Người đi mất biệt mù tăm
Xót xa tình nhớ xa xăm một mình
Hoa cài áo tím làm thinh
Còn đây kỷ niệm với hình mà thôi
Người đi nắng úa chiều trôi
Buồn nghe tiếng hạc chuông hồi xa xa
Lẻ loi liễu rũ la đà
Cô liêu sầu gánh chiều tà vắng tanh
Người đi bong bóng mong manh
Nắm tro thế sự ngọn ngành thương tang
Dậm mòn lối nhỏ lang thang
Tìm em đốt lại nén nhang vào đời
Em đi về cõi xa vời
Một thương hai nhớ ngậm ngùi tà huy
Đò chiều nuối bến phân ly
Trăng treo viễn dặm kinh kỳ hoang vu
Ăn năn sáng tối cho dù
Muộn màng một bóng mịt mù ngàn năm
Ra vào sau trước cổ am
Hồn treo trong gió khói lam nương chiều
(Viết cho người vợ đả xa đời không lâu)
Nam Thảo
