ÁNH TRĂNG TAN

Khi ánh trăng đã tan vào mắt lệ

Ngập ngừng nhìn về đỉnh tuyết sơn xa

Đang chơi vơi sương khói huyễn hư nhòa

Đêm huyền hoặc tình ơi ta chìm đắm

 

Trong một lúc tiếng yêu mê văng vẳng

Tưởng như người tóc trắng thả mây bay

Cũng tiếc thương năm tháng xót xa này

Ta khổ lụy sao người thầm lặng thế

 

Mới đây thôi chuyện mình thành dâu bể

Biết bao giờ gặp lại cố nhân … xưa

Ảnh hình nào chan chứa giữa cơn mơ

Thầm chắp nối thời gian vừa biến mất

 

Người tình ơi ta giấu lòng khuất tất

Để không còn hờn tủi nỗi riêng tư

Kể từ đây núi tuyết thoáng xa mờ

Ngồi diện bích nguyện lời kinh chúc phúc …


              CAO MỴ NHÂN