Rơi Nụ Cười Khan

Khi Thi Sĩ quá già

Tóc trắng như sợi cước

Chẳng còn nét hào hoa

Làm sao phong nhã được

 

Tôi thấy Nhà Thơ cười

Bâng quơ nghe thời cuộc

Như gởi gấm cuộc đời

Những gì thôi mơ ước

 

Thì thào lời thở than

Ngày xưa tình tứ thế

Yêu thương ôi nồng nàn

Giờ lắc đầu thở khẽ

 

Rời khỏi lâu đài Thơ

Sau lưng cuộc tình muộn

Thi Sĩ già ngác ngơ

Nụ cười khan rớt xuống …

 

Hawthorne  6 – 9 – 2026

        CAO MỴ NHÂN