Chiều Nghiêng

Chiều phai nắng nửa ven đồi

Em nghiêng bóng nửa thân người trên tôi.

Chao nghiêng cánh nhạn lưng trời

Em đi biền biệt nửa đời về xa.

 

Mai này qua cuộc phong ba

Tìm nhau vạn nẻo giang hà tìm đâu?

Xuyên bao nhiêu cánh rừng sâu

Rồi qua vạn lối chân cầu nước trôi.

 

Trường giang chảy một dòng xuôi

Đổ ra biển lớn gọi người chân mây.

Sắc hương xưa dẫu tàn phai

Nghĩa ân vun đắp theo ngày tháng qua.

 

Trùng lai bên cội mai già

Quỳnh tương ta cạn chén ngà đêm hương.

Một lần trao, một đời vương,

Thì xin giữ mãi vẹn đường trúc mai.

 

                            UYÊN THUÝ LÂM