Hoa Lửa Hoang Đường

Này thôi, em viết thơ tình

Kẻo mây phẫn nộ biến thành mưa giông 

Dẫu xưa hoa lửa mịt mùng

Thì nay tạm nhớ mông lung đất trời


Hỏi người , có cuộc tình vơi

Nào như nghĩa bạn cạn lời bâng quơ

Khiến em phải khóc trong mơ

Rằng ai giờ  cũng ngẩn ngơ trầm buồn


Em xin một chút khói sương

Người  cho tất cả hoang đường là sao

Chùm hoa lửa vẫn dạt dào

Nồng nàn như thể bước vào võ lâm


Hấp tinh đại pháp mê lầm 

Quỳ hoa bảo điển âm thầm  chuyện ta

Nơi đâu cũng núi sông nhà

Giang hồ tiếu ngạo cho qua một đời


Thì thôi, người nhé rong chơi 

Cùng em vẽ lại mặt trời vàng hơn 

Cho dù sấm sét lên cơn

Tan mưa, nước sẽ trong hơn tình mình  … 


CAO MỴ NHÂN