Khối Tình Trương Chi

Con gái quan thừa tướng,

Nàng được gọi Mỵ Nương

Trên thơm ngát vườn hương

Trong lầu hoa nhung gấm.

 

Bờ sông vắng bao chiều,

Chàng thuyền chài buông câu.

Lưới cá tôm qua buổi,

Qua ngày tháng cơ cầu.

 

Chàng cất tiếng hát ca,

Mang tâm tình vang vọng

Vang đến chốn lầu hoa

Say lòng người mơ mộng.

 

Rồi chàng xuôi bến khác,

Vắng tiếng hát tuyệt vời

Nàng bồn chồn trông ngóng

Nhớ tiếng hát ngàn khơi.

 

Nhớ thương gầy vóc liễu,

Nàng chờ đợi bao chiều

Người đâu không hát nữa

Buồn thương biết bao nhiêu!

 

Lệnh quan vời chàng đến,

Cho nàng qua cơn đau.

Giáp mặt rồi … vỡ mộng!

Nàng quên giấc mơ đầu.

 

Nhìn giai nhân tuyệt sắc,

Trương Chi ngẩn ngơ hồn.

Chàng yêu thương ngây dại

Từ buổi đó hoàng hôn.

Mang mối tình tuyệt vọng,

Trương Chi lìa trần gian.

Xác thân dù tan rữa

Tim ngọc kết vì nàng.

 

Tình si như vẫn sống,

Tim ngọc long lanh soi.

Ngọc ẩn bóng hình ai,

Lời hát xưa vang động.

 

Âm ba sầu than trách

Tiếc một trời yêu thương.

Duyên kiếp này không trọn

Mong kiếp khác chung đường!!

 

Chạnh lòng nhớ tiếng xưa,

Khối u tình nức nở

Giọt đài trang nhỏ xuống.

Chén ngọc tan trong mưa!…

 

UYÊN THÚY LÂM