Núi Mùa Xuân Vào Hạ

Trên rặng Núi mùa xuân  

Có người tình trăm năm 

Đưa thơ về Thiên cổ 

Cùng nỗi buồn xa xăm 

 

Người tình luôn dấu mặt 

Nhưng  nhân dáng tuyệt vời 

Khiến ta mang nỗi khổ 

Đi tít tắp mù khơi 

 

Núi mùa xuân vào hạ 

Nồng nàn nhớ thương mây 

Ngó tri âm như lạ 

Nghe thao thức  đêm  ngày 

 

Tháng năm buồn tuổi  mộng 

Nguội dần khí phách  xưa

Sông hồ tan ước  vọng 

Ta đợi người đã trưa 

 

Núi  mùa xuân che chở 

Mộng mị  gởi  gió  sương 

Từ đây và mãi mãi 

Ủ tình  ấm …một  phương  

 

   CAO MỴ NHÂN