TÌNH HỌC TRÒ VÀ KỶ NIỆM XƯA CŨ

Thuở ấy nàng học lớp buổi sáng

Vô tư chàng học lớp ban chiều

Chẳng thấy mặt nhau cùng bóng dáng

Nói chi cảm xúc với tình yêu

 

Rồi một chiều thu trời mưa gió

Chợt thấy giòng chữ viết trên bàn

Nét chì nắn nót của ai đó

Tim đập thình thịch nghĩ miên man

 

Một lần hai lần rồi cứ thế

Viết qua viết lại chỉ vậy thôi

Rồi những lá thư chan chứa lời

Nhét dưới hộc bàn cất giấu vội

 

Rồi một buổi chiều tiết học cuối

Có hai nữ sinh tới đột nhiên

Áo trắng jupe xanh dáng dịu hiền

Đến bàn lấy đồ quên trong lớp

 

Sang năm trai gái học cùng buổi

Cantine hẹn gặp giờ ra chơi

Hai đứa nhìn nhau mà không nói

Cũng còn mắc cở tủm tỉm cười

 

Sao thấy giờ học trôi lâu quá

Nhìn lên bảng đen chữ nghĩa bay

Chỉ đợi chuông trường reng giục giã

Chào cờ hai đứa nhìn đắm say

 

Nhớ cái khăn tay nàng hay mang

Liễu yếu mảnh mai dáng e thẹn

Đi đâu cũng có bạn bên cạnh

Như cặp bài trùng đến dễ thương

Sân trường hàng me như im bóng

Xoa dịu cơn nóng trong trái tim

Cho nắng không chói mắt thơ mộng

Cho lọn tóc xanh thêm trữ tình


Nhưng rồi bạn bè tinh nghịch lắm

Tuổi học trò mà, giỡn chọc nhau

Làm hoa mắc cở khép cánh vào

Cánh bướm ngày nào vụt bay mất


Song trái tim hồng đâu phai nhạt

Chiều tan trường về theo bước chân

Hàng me vẫn che đôi gót ngọc

Đóa phượng vẫn đỏ trên tóc nàng


Thế rồi loạn lạc mây tan tác

Người đi kẻ ở thật buồn sao

Biển cả mênh mông sóng ba đào

Nhận chìm cuốn trôi bao ước mộng


Tuổi của hoa tím vốn nên thơ

Tuổi của học trò trăng mười sáu

Tuổi của hồn nhiên và hẹn hò

Tuổi của kỷ niệm còn in giấu


Giờ đây nhớ lại sáu mươi năm

Hơn bốn thập niên trăng tròn khuyết

Một sáng mùa đông nơi xứ tuyết

Bao kỷ niệm đẹp vẫn dạt dào


Sờ lên mái tóc đã hai màu

Muối tiêu mặn mà ngọt ngào vị

Vui tình bạn lữ cùng tri kỷ

Cất tiếng hát lên nhé bạn ơi!


2021/02/18 (Mộng Lệ An)

Nghiệp Huân Dương