Về Bến Cạn

   Nét hoa vừa thấy đã tan theo

   Sóng nước mênh mông giạt cánh bèo

   Đành vớt thời gian tìm bóng bạn

   Để buông vận hạn kiếm hình neo

   Tầm Dương thủa ấy ai tri kỷ

   Đất Việt thời nay khách cột kèo

   Nhật Nguyệt lênh đênh chờ tái ngộ

   Thuyền về bến cạn nỗi sầu treo … 

                       

   Bến cạn chiều sương khói mịt mù

   Nhớ về nhân dáng khách chinh phu

   Đã không tồn tại cùng  xuân tận 

   Sao chẳng hẹn hò với mộng du 

   Đất trích một lần đi cách biệt

   Tầm Dương mấy thủa loãng oan thù

   Lữ hành  trên chính quê hương cũ

   Cố lý mơ hồ bóng chiến khu …

 

           CAO MỴ NHÂN