Đêm mịt mù vây phủ,
Sương lặng lẽ tụ hình,
Lọc qua ngàn giá buốt,
Giữ một niềm khiết tinh.
Sương lặng lẽ tụ hình,
Lọc qua ngàn giá buốt,
Giữ một niềm khiết tinh.
Mặc ngoài kia bão nổi,
Mặc lá rụng, cành trơ,
Sương thu mình nén chịu,
Đọng lại thành châu sa.
Kìa bình minh rực sáng,
Hạt ngọc bừng long lanh,
Phút huy hoàng ngắn ngủi,
Thắp bình yên trên cành.
Nắng trần gian khốc liệt,
Sương khẽ mỉm cười thôi,
Nửa theo mây bảng lảng,
Nửa về đất rong chơi.
Tâm An
