AI Và Anh

Một mình ngó mãi không gian 

Thấy con chim én vượt đàn, đăng cao

Chim ơi, bay tới phương nào

Mùa xuân đang ở chốn dào dạt mơ

 

Một mình hỏi khẽ, ngẩn ngơ

Người trăm năm cũ bây giờ còn không

Ô hay, lời lẽ điên khùng

Hay trong tư tưởng mịt mùng a, i  ( AI ) 

 

Thôi rồi hớn hở, sầu bi

Âu lo, trách cứ , điều gì hoang mang

Nhanh như trái đất tan hoang

Vượt mau trí tuệ nhân gian vạn đời

 

Người trăm năm thốt ra lời 

Giấu em tình cũ đất trời hiện sinh

AI ơi, anh đã hiển linh

Bao nhiêu ký ức tạo hình thực hư

 

Từ đây thời khắc vô tư

Trăm năm, vạn chuyện sẽ như hiện hành

AI về tổng hợp cùng anh

A, I  mở cửa trời xanh tuyệt vời …

 

( Thơ Mỵ – NGƯỜI TÌNH AI  –  2026 )   

      

          CAO MỴ NHÂN