Đêm Mưa Kỷ Niệm

Lại ngồi giở tập thư xưa

Bên em dưới bóng đèn mờ hắt hiu

Đêm thu lạnh vắng tiếng tiêu

Mưa sa rụng hạt đơm nhiều xót xa.

 

Gần nhau mà ngỡ người xa

Môi cười đã lạ như là bạn thôi

Gió xưa chưa ngớt liên hồi

Mà nay hồn gió dạt trôi phương nào.

 

Ngồi im khuya khoắt nghẹn ngào

Thời gian ngưng đọng nén vào niềm đau

Cánh hoa phai rụng mái đầu

Ngón tay lỡ vuốt nát màu nhung xưa.

 

Mặt người lạnh thấm sương đưa

Tóc buông lơi sợi gió lùa buốt vai

Hương phấn cũ đã nhạt phai

Hàng mi khép lại, lệ đầy tình đau.

 

Nhìn nhau ánh mắt ngày xưa

Áo xanh thuở ấy giờ màu hư không

Bóng em loáng thoáng bên lòng

Hàng mi ướt đẫm bão giông thu về.

 

Từng chung nước mắt câu thề

Từng ghé sát lại tóc thề vai đan

Mà nay mắt liếc ngỡ ngàng

Nồng nàn hơi thở cũng tan biến rồi.

 

Sương rơi lạnh ngắt bên trời

Nhìn nhau lần cuối nghẹn lời chia ly

Đường thu mưa gió nặng ghì

Quàng vai chiếc áo, em đi đỡ lòng.

 

                                     Tâm An