SẮC THU VÀNG NHUỘM ĐỎ
Thuở ấy thu về xanh thẳm quá,
Đường quen hai đứa bước chung đôi.
Tay nắm bàn tay chiều phố ngỏ,
Ngỡ tưởng tình ta vẹn suốt đời.
Nàng thu thuở ấy còn trẻ lắm,
Nắng vàng hong tóc những chiều mơ.
Phố cũ dịu dàng trong mắt biếc,
Một mùa thương nhớ mãi khôn nguôi.
Nào ngờ thời cuộc dời non nước,
Sắc thu vàng nhuộm đỏ từ đây.
Mùa cũ chìm sâu vào ký ức,
Một mùa thu khác phủ hao gầy.
Có lẽ em bây giờ vẫn biết,
Tôi vẫn chờ em… mãi chờ em.
Heo may về qua bao phố nhỏ,
Vẫn một người tìm em giữa phố đông.
Khung trời lãng mạn giờ xa vắng,
Chỉ còn nỗi nhớ mãi đong đầy.
Mùa lá vàng xưa — bới tìm ký ức,
Bồi hồi… người cũ khuất chân mây.
Bài thơ là một câu chuyện tình, nhưng phía sau câu chuyện ấy còn có một mùa thu đã mất.
Có những mùa thu không đơn thuần là sự chuyển giao của thời tiết, mà là sự chuyển dời của số phận.
Người ta thường bảo miền Nam chỉ có hai mùa mưa nắng, lấy đâu ra cái lãng mạn của heo may. Nhưng trong ký ức của tôi, mùa thu thuở ấy từng mang một sắc vàng vô cùng thanh bình và tự do — màu của những buổi chiều nắng nhuộm vàng mái tóc em, màu của góc phố dịu dàng ôm lấy bước chân hai đứa chung đôi.
Tiếc thay, nàng thu tinh khôi ấy lại quá ngắn ngủi. Khi dâu bể thời cuộc đổ ập xuống, dời non đổi nước, sắc thu vàng yên ả của kỷ niệm bỗng chốc bị nhuộm đỏ bởi những biến động lịch sử dữ dội.
Vòng xoáy ấy đã cuốn phăng đi những hẹn ước một đời, rẽ đôi hai ngả đường đời. Người ra đi mang theo nửa mảnh hồn viễn xứ, kẻ ở lại ngậm ngùi ôm lấy một mùa thu khác — mùa thu của sự hao gầy, của những vết thương lòng mà thời gian bất lực xóa nhòa.
Bao nhiêu năm đã trôi qua, thế sự đổi thay, nhưng lời thề son sắt thuở ấy vẫn vẹn nguyên nơi lồng ngực. Để rồi cứ mỗi độ heo may khẽ khàng đi qua phố nhỏ, lòng lại bồi hồi nhặt nhạnh từng mảnh vỡ ký ức. Giữa dòng người ngược xuôi của phố đông, tôi vẫn đứng đó, tìm kiếm một tà áo cũ, và gửi niềm nhung nhớ khôn nguôi theo bóng người xưa đã khuất nẻo chân mây…
Tâm An
