BUỔI CHIỀU NƠI ĐẤT TRÍCH – ĐƯỜNG THI XƯỚNG HỌA

nguoi ve tu dat trich

BUỔI CHIỀU NƠI ĐẤT TRÍCH

 

Ngày đã rời sang núi phía Tây

Chi Sơn hoang vắng cảnh lưu đày

Chiều im muốn đợi hoa rừng ngủ

Mây lạc thành nghe ngọn gió bay

Có phải nắng vàng phai chốn đó

Hay là lửa đỏ tắt nơi này

Khiến cho năm tháng ru phiền muộn

Thấp thoáng bên trời vạt khói say

 

Hawthorne, 3-6-2015

CAO MỴ NHÂN

NGƯỜI VỀ TỪ ĐẤT TRÍCH

 

Đồi đông gió bạt át đồi tây

Tan tác quạ kêu đất trích đày

Cỏ úa cây trơ trời hực cháy

Hồ khô suối cạn bụi cuồng bay

Thế gian nghiệt buộc nghìn chung ấy

Sinh tử tung hê một chén này

Người cưỡi vô biên tìm nắng quái

Mười năm tỉnh giấc trận nào say

 

Ta

9-6-15

CHIÊU QUÂN CỐNG HỒ

 

Hán Vương nào hiểu nỗi niềm tây,

Gạt lệ đến Hung Nô đọa đày.

Cung cấm bao thu duyên chẳng bén,

Biên đình một sớm phận sương bay!

Quân vương hờ hững xui xuân lạnh,

Thần thiếp hoài mong nguyện kiếp này.

Tuổi xế sen tàn lầu vọng nguyệt,

Mai này ngự tửu với ai say?!

 

UYÊN THÚY LÂM

6 / 2015

ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY

(Ý THƠ Quang Dũng)

 

Ơ hờ đôi mắt người Sơn Tây

U uẩn hoàng hôn biên ải đày

Bất Bạt mờ dần sương khói đọng

Ba Vì khuất nẻo gió mù bay

“Xứ Đoài mây trắng” mơ mùa ấy

“Sông Đáy chậm buồn” gởi bến này

Bương Cấn bao giờ mong trở lại

Kiều thơm môi ngọt mấy lần say.

 

UTL

MÙA CHINH CHIẾN CŨ

 

Người em gái nhỏ đất Sơn Tây

Xuôi ngược miền xa chốn đoạ đày.

Dìu dịu mắt buồn vương ngấn lệ

Tiêu điều quê cũ khói sương bay.

Đợi về ngắm lúa Sài – Sơn ấy

Chờ đến nhìn trăng Bương – Cấn này.

Qua hết ly tan chinh chiến cũ

Thanh bình một thuở thắm duyên say.

 

UYÊN THÚY LÂM

NGUYỄN TRÃI TIỄN CHA

 

Ải chiều ác đã ngậm non tây

Bịn rịn tiễn cha chốn khổ đầy

Đất trích gông cùm lòng quặn thắt

Quê hương giày xéo, bụi cuồng bay

Trải gan chí lớn lời thờ ấy

Phơi mật danh thơm câu ước này

Muôn dặm Kim Lăng cha nhắn nhủ

Giang sơn lấy lại khải hoàn say.

 

UYÊN THÚY LÂM

THU SAY

 

Vận nước xoay vần lạc đất Tây

Trâỉ nhiều năm tháng sống lưu đầy

Thu về quẩn trí tay gầy khép

Tuyết đến cuồng tâm gió lạnh bay.

Xứ lạ còn người mơ lối cũ

Quê nghèo có kẻ ước phương này

Thanh xuân lăng lẽ trôi đâu mất

Tóc đã phai màu vẫn cứ say.

 

NGUYỄN HOÀNG LINH